Khó khăn trong sinh hoạt đời thường
Tạ Văn Lực đang làm việc tại Công ty Cổ phần bông vải kinh doanh tổng hợp miền Đông hiện rất khó khăn sau tai nạn phải cắt cụt 1/3 cánh tay phải từ cuối 2008. Với tỷ lệ thương tật 55% là một khó khăn lớn đối với 1 lao động chính như Lực để hỗ trợ cha mẹ già và 2 em ăn học. Lực nói: quê em ở Ninh Bình, vào Đồng Nai kiếm sống nhằm phụ giúp gia đình, khi không may bị tai nạn lao động, dù đã được công ty lo thuốc men chữa trị và hưởng 500.000 đồng trợ cấp mỗi tháng song, khó khăn vẫn không buông tha em, nhất là những khi trái gió trở trời. Còn Lâm Văn Quỳnh, Công ty CP Bao bì Nhơn Trạch cũng gặp không ít khó khăn kể từ khi bị TNLĐ, phải cắt đi 1/3 cánh tay. Quỳnh cho biết: em là lao động chính trong gia đình có vợ và một con 3 tuổi, cả hai vợ chồng làm công nhân, ở nhà thuê nên từ khi bị nạn khó khăn càng thêm chồng chất kể cả trong sinh hoạt và cuộc sống hàng ngày. Cả hai trường hợp trên vẫn còn có chút may mắn là còn sức khỏe để được công ty bố trí công việc trở lại với mức thu nhập khoảng 2,5 triệu đồng/tháng.
Gạt dòng nước mắt để che dấu vẻ thất thần vì cái chết của chồng là Trần Ngọc Anh, cách đây 9 tháng, chị Nguyệt Minh nói: Dến giờ ngoài việc nương nhờ vào 1 triệu đồng các con gái của má chồng cho để sống, tôi chẳng biết làm gì hơn. Hoàn cảnh của gia đình chị gồm 3 mẹ con (đứa lớn học lớp 11, đứa nhỏ lớp 8, chị và bà mẹ chồng trên 70 tuổi) hiện không làm được gì. Chị Minh thì cứ bị ám ảnh, thất thần liên tục kể từ ngày chồng mất. Bà con hàng xóm xung quanh đều thương tâm trước nỗi khổ của gia đình chị. Chồng chị là công nhân Công ty THHH Hồng Hà không may bị tai nạn lao động qua đời, ngoài việc hỗ trợ 500.000 đồng/tháng (trong vòng 3 năm) cho 2 đứa con của chị và 20 triệu đồng mai táng, công ty này không có động thái gì bồi thường hay trợ cấp cho gia cảnh khó khăn của chị. Với các trường hợp khác như Nguyễn Đăng Lợi, Công ty Kim Phong; Nguyễn Thanh Phong, Công ty CP tấm lợp VLXD hay Bùi Xuân Phúc, Công ty cà phê AnGiang…đều găp không ít khó khăn trong cuộc sống đời thường.
Cần đẩy mạnh tuyên truyền nâng cao nhận thức về công tác ATLĐ
Nạn nhân bị TNLĐ gặp khó khăn âm ỉ sau tai nạn là khó tránh, vấn đề còn lại là doanh nghiệp và người lao động cần tuân thủ pháp luật, quy trình làm việc an toàn như thế nào để hạn chế TNLĐ? Câu hỏi này khi chúng tôi theo các đoàn kiểm tra thì nhiều doanh nghiệp còn buông lỏng và chủ quan, họ chỉ quan tâm đến sản xuất kinh doanh và lợi nhuận. Trong số 1.016 vụ TNLĐ toàn tỉnh năm 2009 thì trên 42% do người bị nạn vi phạm các quy trình, biện pháp an toàn nhưng nguyên nhân sâu xa phải nói đến chính là các doanh nghiệp chưa thực sự quan tâm đến huấn luyện an toàn lao động, vệ sinh lao động nên nhiều tai nạn thương tâm xảy ra. Trong số 5 đơn vị chúng tôi đến thăm nạn nhân vào các ngày 13 và 14 thì cả 5 đơn vị chưa hề có động thái gì như treo băng rôn hưởng ứng tuần lễ Quốc gia. Hoặc trong những ngày kiểm tra trước khi diễn ra tuần lễ, nhiều thành viên trong các đoàn đều nhận xét: doanh nghiệp rất chủ quan, coi thường công tác ATVSLĐ-PCCN. Khi được hỏi doanh nghiệp đã có hình thức tuyên truyền, huấn luyện cho người lao động như thế nào, cấp bao nhiêu thẻ an toàn thì các biên bản tự kiểm tra của doanh nghiệp đều bỏ trống. Hỏi ra thì cả cán bộ an toàn cũng như nhiều chủ doanh nghiệp đều trả lời không biết, hoặc “có nghe nói”…chính thái độ thờ ơ đó đã khiến nhiều vụ TNLĐ xảy ra mà hậu quả thật khó lường.
Mặt khác, nhiều người lao động khi biết rõ công việc nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn cứ làm, trường hợp của Tạ Văn Lực thì trả lời là biết nhưng nghĩ là bình thường nên vẫn làm. Hoặc trường hợp của Bùi Xuân Phúc biết nguy hiểm nhưng vẫn cố làm để đến nỗi bỏng lửa điện toàn thân… Một vấn đề nữa cần phải đặt ra chính là các ngành chức năng cần phải tăng cường thanh, kiểm tra xử lý vi phạm và đề xuất xử lý nghiêm minh như tạm đình chỉ hoạt động chờ khắc phục hoặc phải huấn luyện, kiểm tra mới được sản xuất để giảm thiểu TNLĐ và khó khăn của các nạn nhân khi bị TNLĐ. /.